Bùi Thái Thành Long

Part 1: Anh Bùi Thái Thành Long giới thiệu tóm tắt 

Part 2: Bảng thành tích

BÙI THÁI THÀNH LONG
Thứ hạng overall

Cự ly
Elevation Gain

Races Name
Nhóm tuổi
Thành tích







42km
2950m 
Vietnam Jungle Marathon 2018
30-39


100km
2750m
Vietnam Mountain Marathon 2019
30-39





















Part 3: Photos  

Part 4: Blog Trải Nghiệm đáng nhớ nhất ở giải trail 
VMM 100km - Mục tiêu hoàn thành 
VMM là giải chạy vượt núi thử thách nhất Việt Nam! Giải chạy là một cuộc phiêu lưu địa hình độc đáo diễn ra giữa đại ngàn hùng vĩ Bắc Việt Nam với các cự ly chạy 10km, 15km, 21km, 42km, 70km và 100km.
Năm ngoái, 2018, mình đã tham gia cự li 100km, nhưng đã DNF(did not finish) từ khá sớm. Từ km22 mình bị cảm lạnh, nôn, cơ thể không thể nạp được bất cứ đồ ăn, nước uống gì. Do vậy mình đã phải dừng bước tại km34. Lòng buồn bã vô cùng, khi Topas mở bán cự ly early bird là mình đăng ký ngay không suy nghĩ (nhờ thế được số bib khá hay 1069, chỉ đăng ký sau có 68 người :P). 100km là cái gì đó khá ghê gớm đối với bản thân, nên mục tiêu của mình rất giản dị: Finish xinh tươi :)
Quá trình tập luyện
Trở về từ VJM2019, mình để cơ thể nghỉ ngơi khoảng 2 tuần rồi lập tức quay trở lại với giáo án luyện tập. Những kết quả thu được từ VJM2019, cho thấy mình đang đi đúng hướng, sau race, chân cẳng không bị nhức mỏi, người ngợm khá ổn.
4 vấn đề lo lắng nhất cho VMM100 đó là:
  • Chạy đêm
  • Giữ ấm cơ thể trong đêm
  • Luyện thêm kỹ năng up hill và down hill
  • Dinh dưỡng
Một mặt duy trì giáo án tập luyện hàng tuần với những bài interval, tempo, long run(bài này mình lười nhất, thường hay bỏ bài). Mặt khác mình tìm cách giải quyết 4 vấn đề bên trên:
  • Chạy đêm: mình chỉ chạy đêm được đúng 1 buổi. Cá nhân mình nghĩ luyện chạy đêm nhiều chưa hẳn cũng đã là tốt, vì thay đổi nhịp sinh học, cơ thể cần nhiều thời gian để phục hồi...nên thôi kệ, 1 lần đủ rồi :D
  • Giữ ấm cơ thể trong đêm: Mua 1 chiếc áo gió, loại siêu mỏng, chống gió tốt + 1 chiếc áo Tri Suite mua từ gian thương Trung Béo. Đặt mua từ trước VMM2018, mà bây giờ mới có dịp sử dụng cho VMM. Tự tin 2 chiếc áo này sẽ giúp mình giải quyết vấn đề.
  • Luyện thêm kỹ năng up hill và down hill: May mắn được tham gia nhóm rèn luyện thể lực cho VMM 100km & 70km cùng các anh em siêu nhân (anh Hùng Cường Trung Tran Thai Nguyen Long Bùi Hiếu Vũ Văn Nguyen Van Doan Tien , Tran Toan, Trần Thành ), mình đã lên Đồng Đò cùng anh em được 5 buổi, trong đó có 2 buổi khá dài 50km và 42km. Buổi đầu tiên mình mang gậy đi, do ko rút được vì bị kẹt, mình đã cất tạm ở 1 bụi cây ven đường, với ý định vòng quay về sẽ lấy. Nhưng lúc quay về thì không thấy đâu, chắc ai đó đã cầm hộ. Giờ ngồi viết dòng này lại thầm cảm ơn người đó, nhờ luyện tập liên tục không gậy như vậy, đã giúp cơ chân, cơ đùi, cơ lưng của mình khỏe hơn rất nhiều. Trong cái rủi lại có cái may. VMM100, khi uphill cơ mông, cơ đùi của mình khỏe hơn rất nhiều, với sự hỗ trợ của cặp gậy Girbon thì mình đi phăm phăm lên tất cả các dốc, ko phải dừng nghỉ chân lần nào. Có chăng, nếu nghỉ, là những lúc bị tắc đường không thể đi nhanh :P.
  • Dinh dưỡng: mặc dù VJM2019 mình chỉ sử dụng mỗi thanh năng lượng(được cung cấp bởi chị nhà của anh Hùng Cường) + 4 gói Gel + viên muối điện giải Hammer. Kết quả khá ổn, nhưng mình vẫn muốn tìm thêm một nguồn dinh dưỡng khác nữa, vì sợ rằng không thể ăn thanh năng lượng trong cả ngày dài được. Gel thì mình khá ớn, nhất là khi mệt mỏi, nuốt không có vô, mình quyết định sử dụng thêm Perpetuem của Hammer. Trước buổi test Đồng Đò cuối cùng, mình mới mua được 1 hộp Perpetuem. Trong buổi test, khi kết hợp 2 loại dinh dưỡng này với nhau(thanh năng lượng + Perpetuem) kết quả không được ưng ý, mình bị cảm giác đầy bụng, rất khó chịu. Điều này khiến mình khá lo lắng, nhưng nghĩ lại quá trình sử dụng từng loại riêng biệt, thấy rằng Perpetuem cung cấp cho mình nguồn năng lượng bền bỉ, dùng khá ổn. Còn thanh năng lượng ngoài việc cung cấp năng lượng, nó còn làm giúp mình xóa tan cơn đói. Vì vậy mình quyết định chiến thuật trong race như sau: Sẽ uống Perpetuem thường xuyên, chỉ sử dụng thanh năng lượng khi dạ dày có cảm giác gần đói. Khá mạo hiểm, khi không test trước một lần. Nhưng thôi, đành vậy, thời gian không còn đủ cho mình thử nghiệm chiến thuật này.
Cách ngày race 1 tuần, thông tin được cập nhật càng lúc càng khiến mình lo lắng:
  • Cung đường mới từ CP3 đến CP5 rất dốc, chủ yếu là đường trail
  • Thời tiết SaPa dự báo mưa cả tuần trước race, dự báo cung đường rất lầy lội
  • Cách race 3 ngày, xem dự báo, báo mưa cả ngày thứ 6 và thứ 7
Đến lúc này thì lo lắng thật sự, vì mình đã có ý định không sử dụng gậy trong race này. Lý do thì là tiếc tiền, 1 cặp gậy đâu có rẻ :((
Phải giải quyết vấn đề này ngay, nếu không, tâm lý không tốt sẽ ảnh hưởng đến cuộc thi. Chat hỏi chị Hải Vân mượn gậy, chị báo gậy chị 1m. Không sao, 1m em cũng mượn. Cầm gậy chạy liên tục thì sẽ không thoải mái, cần mua belt. Decathlon thẳng tiến, ko mua được belt...Chạy sang ActiveStore, belt Naked xịn. Chốt mua. Loanh quanh ko về, đứng mân mê mấy cặp gậy, thử loại 1m05cm thấy thấp quá, ko ổn, gậy mượn 1m lại càng không ổn. Vậy là cắn răng mua tiếp đôi gậy 1m10cm cho đúng size. Xót voãi, nhưng giải quyết được vấn đề tâm lý. Tối đó, phi xe qua nhà anh Hùng Cường thanh năng lượng. Mọi thứ đã đầy đủ, giờ chỉ cần đóng gói đồ đạc, gửi ở các điểm support của LDR nữa là xong.
Tâm trạng đã sẵn sàng.
Chiến thuật race
  • Về tốc độ: Trước 1 tuần, BTC gửi cho file GPS. Import vào trong Garmin connect, mình sử dụng tính năng PacePro Racing Strategies, lập plan racing dựa vào sự thay đổi độ cao của route. Tính năng khá hay, mình dựa theo chiến thuật của Garmin để lập ra chiến thuật phù hợp với sức của mình
  • Về dinh dưỡng: Đi race đã nhiều, nhưng tính lo xa, chỉ sợ đói khát dọc đường nên cứ như cửa hàng bách hóa di động. Sau race này sẽ rút được rất nhiều kinh nghiệm cho lần tới
Mọi thứ tạm ổn
1 ngày trước race 19-Sep-2019: cả nhà lên đường đi SaPa từ chiều thứ 5, để mình có thời gian nghỉ ngơi.

Cám ơn cô Thuan Nguyen đã đặt phòng cho gia đình mình: Luxury hotel, căn phòng có view rất rộng, đẹp. Gần chợ đêm, quan trọng nhất là gần hiệu thuốc, nơi có vị cứu tinh của mình :). Tối đó lên đến nơi, sau khi ăn tối, mình rẽ vào hiệu thuốc đối diện hotel, hỏi mua kẹo gừng, hoặc kẹo gì đó chống cảm lạnh ban đêm. Em bán thuốc xinh đẹp giới thiệu cho mình miếng dán giữ nhiệt, với lời quảng cáo rất tốt, lúc đầu định không lấy đâu, chữ loằng ngoằng toàn tiếng Trung Quốc, chẳng hiểu là nó có những chất gì. Lấy đại 1 miếng, tối đó SaPa lạnh, mình mặc áo khoác, đắp chăn mà vẫn rét, chợt nhớ tới miếng giữ nhiệt, đem ra thử luôn. Thật diệu kỳ, dán một lúc thì cả cơ thể nóng bừng lên, mình phải cởi áo khoác, đạp tung bớt chăn ra mới ngủ được. Sáng hôm sau kiểm tra nhịp tim thấy vẫn bình thường, như vậy là ổn. Mình sang mua thêm 2 miếng nữa, với ý định đêm nay sẽ sử dụng 1 miếng, còn 1 miếng gửi ở vạch đích, sau khi về đích sẽ dùng cho ấm. Kinh nghiệm 2017 về đích lạnh teo tờ rym rồi :D.
Buổi sáng ngày race 20-Sep-2019, sau khi ăn sáng, cả nhà ra Kafa coffee, nơi có hẹn với cô đồng nghiệp Nguyễn Khánh Ly, năm nay Ly chạy 42km. Tới nơi gặp rất nhiều anh em đồng run ở đây, được thánh support Zí bụng bự Trung Hiếu Tô tặng cho 1 tấm chăn giữ nhiệt. Mình đùa ảnh: Tấm chăn may mắn của em đây rồi, race mà được tặng đồ là em FN ngon lành(VJM được em Hang Pham tặng bao tay chống nắng, mình cũng hoàn thành xinh tươi). Anh em trò truyện, tâm sự, chúc nhau may mắn. Tới 10h thì cả nhà ra Expo lấy Bib. Năm nay Topas không cho lấy Bib ở HN, nên khung cảnh lấy bib ở đây nhộn nhịp hẳn, xếp hàng dài như rắn. 2 mẹ con Bon đứng xếp hàng để lấy bib 10km. Mình đứng vào hàng 100km. Phải gần 1h mới lấy xong bib, mợt rã rời =)).
Vợ mắng mình hâm, bẩu, chạy 100km còn chưa đủ hay sao, còn đăng ký thêm 10km nữa làm gì, sức đâu mà chạy, phí tiền...Huhu, mình im lặng, chẳng dám nói gì, chỉ nghĩ thầm rằng, đấy sẽ là một cái gì đó, thúc đẩy mình phải hoàn thành cự li 100km sớm sớm chút, đừng có về lúc nửa đêm như năm nào, để sáng hôm sau còn đủ sức dậy chạy cổ vũ 2 mẹ con.
12h, cả nhà quay trở về khách sạn, bữa trưa là lẩu cá hồi ở nhà hàng có cái tên rất đẹp: Đỗ Quyên, đối diện khách sạn

14h lên giường, nằm nghỉ được chút xíu, chứ cũng chẳng ngủ được. Tâm trạng háo hức quá mà, vẫn còn một việc phải làm nữa là gửi đồ cho team support LDR. 16h mình dậy, kiểm tra lại một lần nữa đồ cần gửi: gói đồ CP103, CP2, Cp5, CP6 - đủ rồi. Bắt taxi đến điểm hẹn gửi đồ. Gặp chị Le Thanh Phuong.
- Chị: năm nay vợ con em có đi không?
- Mình: có chị ạ
- Chị: mày lại DNF thôi
Mình im lặng không nói gì, lại có chút lo lắng, ko hiểu sao 2 năm rồi chị đều nói vậy. Chắc có dớp gì rồi, vụ người thân đi cổ vũ là DNF chăng :D
Lúc gửi đồ, chị hỏi sao không tick vào mục “đồ nhận lại sau race”. Mình hồn nhiên trả lời không cần chị ạ, vì trong đầu nghĩ rằng đồ gửi toàn là đồ dinh dưỡng, đi đến đâu đớp đến đó, có gì để nhận lại đâu :D.
Xong vụ gửi đồ, gần 17h, gọi điện báo vợ sang đặt cơm trước, mình cuốc bộ về đến nơi là chỉ việc ăn thôi. Nhà hàng này có món trâu nướng chảo gang, ngon voãi ra. Đánh bay nửa chảo + 2 bát cơm=)). Không kịp đợi 2 mẹ con ăn xong, mình về lên đồ để kịp giờ xe bus BTC đón vào lúc 19h30. Công cuộc lên đồ với mình thật là mất thời gian.
Thoa kem chống nắng khắp người, có ai thắc mắc sao chạy đêm lại bôi kem chống nắng làm gì không ạ? Để chống chaffing đó. Sau 30 phút loay hoay thì cũng xong. Nhờ vợ chụp cho kiểu ảnh khi còn trai tráng =))

19h kém 10, cả nhà đi taxi ra nhà thờ đá, đến nơi thấy quang cảnh thật náo nhiệt. Cảnh người nhà, anh em, bạn bè đi đưa tiễn đội 100 thật cảm động. Những cái ôm, cái bắt tay, lời chúc thành công...mún rớt nước mắt :P. Cứ như đưa tiễn các chàng trai ra trận (mặc dù mình chưa được hòa mình vào không khí tiễn chàng trai ra trận bao giờ, nhưng đoán chắc cũng thế :D)

Xe bus đến, ôm tạm biệt 2 mẹ con, mình lên đường. Tâm trạng háo hức, hồi hộp, xen chút lo lắng. Ngồi hàng ghế cuối cùng, ngay cạnh anh Nguyen Manh Ha, và anh Nguyen Thanh Giang, 2 cao thủ trong làng chạy bộ. Cạnh anh Hà là ngon rồi, nhớ lần đi VJM, cũng ngồi cùng anh hàng ghế cuối, mình FN ngon lành. Hi vọng lần này cũng thế. Tâm linh chút!
Đến bây giờ, mình mới quyết định làm lễ cúng face, sau đó đồng hồ được chuyển sang chế độ tắt nguồn luồn, để tiết kiệm pin cho cả một ngày dài phía trước. Mọi lời chúc của anh em bạn bè tại post đó mãi đến chiều CN mình mới đọc được.
gậy GIPRON
Giày Salomon và Gậy Gipron Mont Blanc

Đường từ nhà thờ đá tới Topas khoảng 20km, rất khó đi, mất hơn 1h mới đến. Đến nơi, mình nhanh chóng đeo bib, đeo đèn, dán 1 miếng giữ nhiệt lên lưng, đổ đầy 2 bình nước, 1 bình Perpetuem, gửi đồ, vừa kịp giờ xuất phát, không cả kịp khởi động.Thôi kệ mọi người chạy trước, điều mình cần làm bây giờ là làm thế nào để giữ tâm lí thật thoải mái, bình tĩnh châm điếu thuốc từ từ tận hưởng. Móa ơi, đang hút, ánh đèn ô tô xe cứu thương rực sáng phía sau lưng, thật là ngại quá đi. Xe chầm chậm lướt quá, có người bên trong nói vọng ra, “cứ bình tĩnh thôi nhé”.
Quay lại chỉ nhìn thấy 1 ánh đèn cách mình xa xa. Mình đã xuất phát như thế đấy, gần như cuối đoàn.
Quay ngược lại các race trước, mình phát hiện ra một lỗi của mình, đó là thời gian chết, ko moving trên đường chạy và thời gian nghỉ ở các CP rất nhiều. Nhiều khi xem lại không thể hiểu nổi tại sao lại như vậy. Do đó, trong lần race này mình luôn tâm niệm phải cố gắng giữ cơ thể luôn luôn chuyển động, tiến về phía trước. Thời gian nghỉ ở các CP sẽ được rút ngắn tới mức tối đa. Sẽ nhờ các bạn TNV hỗ trợ lấy nước ở các CP, trong thời gian đó mình sẽ ăn chuối, dưa hấu, xem phao - để biết mình đang ở đâu (plan A, plan B hay plan C hay...). Các bạn lấy xong nước là mình sẽ tiếp tục đi luôn, không nghỉ thêm.
2km đầu tiên đường road, có lên dốc nhẹ một xíu, mình duy trì pace ~7 nhẹ nhàng, khởi động luôn, cứ từ từ, đường còn dài không việc gì phải vội vàng. Km số 3, rẽ trái đi xuống, đoạn này đường trail. Đường khó đi, chỉ có thể đi hàng một ở đây, giờ thì mình hiểu tại sao năm ngoái mình mất khá nhiều thời gian chết ở đoạn này. Chờ nhau, từng chút một. Km này mình mất 15 phút, moving time 10 phút, vậy là mất 5 phút cho việc tắc đường. Năm sau, nếu tham gia, sẽ rút kinh nghiệm, xuất phát với top bên trên, tránh việc bị tắc đường lâu như vậy. Gặp anh Thai Nguyen, mãi mới đuổi kịp 1 người quen, anh báo chị Trang Tran của chú đang ở phía trên :D. Thông tin mình được biết thì chị không đăng ký giải này. Hồi VJM, 2 chị em đi cùng nhau khá nhiều, gần như trong suốt 1/4 quãng đường cuối. Lòng háo hức muốn đi nhanh để bắt kịp chị :P. Km số 4, gặp Tra My, cô bé hẹn thề đi cùng mình, thế mà mình đuổi đến đây mới gặp. Thề thốt gì, hứa hẹn gì, bỏ mình chạy trước ko lời hẹn ước =)). Đúng lúc đèn của em có vấn đề, mình soi cho em được 1 đoạn đường. Km số 5, hết đoạn đường trail dốc, có mấy anh em chạy cùng, để em ý chạy cùng các bạn, mình tụt lại đằng sau một chút, có vấn đề cần xử lý. Bỗng dưng thấy lạnh 2 tai, cứ để như thế chạy không ổn. Bèn lấy khăn đa năng quàng lên cổ, trùm bịt 2 tai lại, vậy là ấm rồi. Tăng tốc đuổi theo, đã thấy Trà My xử lý được đèn, vậy là yên tâm rồi, mình yên tâm vượt trước :D. Km số 6, 7 đường dốc nhẹ mình duy trì tốc độ khá ổn, ~ pace 6, đoạn này hơi hưng phấn nhẹ, mình phải vừa chạy vừa liếc nhìn kiểm tra nhịp tim. ~148, cuối zone 2, vẫn ổn. Từ đó đến CP101, đường lên, xuống dốc nhé. Gậy giắt trên lưng, mình quyết định chưa dùng gậy, tập trung nhịp chân đều bước, đoạn này mình vượt kha khá mọi người. Chả mấy mà CP101 hiện ra, các bạn TNV thật chu đáo, hỏi mình có cần tiếp nước không? Mình đưa 2 bình nước cho các bạn, tranh thủ ăn 1 quả chuối, 2 miếng dưa hấu, và giở phao ra xem.
Mất 1h48p để tới CP101, kết quả cho đoạn đường này tương đối tốt, plan A+ :P.
Gặp Luu Zanh Quang ở CP này, ngưỡng mộ voãi, mình thì mặc áo rét, khăn trùm tai, ảnh ấy thì cởi trần ahihi.
Thông thường, trước đây, đến mỗi CP mình sẽ nghỉ ngơi, hút 1 điếu thuốc, nhưng lần này thì không. Lấy nước xong là đi luôn, vừa đi vừa hút, tiết kiệm thời gian. Xem lại kết quả dừng lại tại CP này khoảng 3 phút, tốt hơn nhiều so với ngày xưa, nhưng để cải thiện thì phải nên học siêu nhân Bách, lấy nước xong là đi luôn, chuối vừa đi vừa ăn, ko cần nghỉ :D
5km tiếp theo chủ yếu là đường road, bê tông lên nhẹ, độ dốc dưới 8%. Năm nay, mình đã luyện tập đi bộ ở Đồng Đò khá nhiều, với những con dốc 8%, việc duy trì pace trong khoảng 10-11 là khá thoải mái. Mãi mới bắt kịp chị Trang Tran ở đoạn này. Hôm VJM hỏi chị có đi VMM không, chị bảo không, nên mình cũng bất ngờ khi gặp chị ở đây. Hóa ra, trước đó mấy ngày, chị bị bib 100 rơi trúng đầu, ăn ở tốt, sướng thật ý :P. BTC bố trí một điểm CP phụ ở km 18, mình khá bất ngờ, vì không có thông tin, (năm ngoái chắc cũng có, nhưng mình chả ấn tượng gì nên quên oy`). Tạt vào bổ xung thêm nửa quả chuối, đôi miếng dưa hấu, cám ơn anh chị TNV, mình lên đường. Xem lại, đoạn này cũng nghỉ mất 2 phút :D. Lúc này khoảng 00h30, trời bắt đầu đổ mưa nhẹ, mình lấy áo gió ra khoác, chạy được một đoạn, thấy anh em runners cũng bắt đầu mặc áo mưa, nhìn xuống thấy áo gió ướt sũng, ko ổn lắm. Mình cũng phải dừng lại lấy áo mưa ra mặc. 2 lần dừng lại mặc áo gió, áo mưa mất khoảng 4-5 phút. Vì mình không mang theo đèn dự phòng, nên lo lắng, nghĩ phương án tránh để nước mưa tạt vào đèn, mặc dù đèn này là loại chống nước. Cẩn thận vẫn cứ hơn: đeo đèn lên trán, trùm mũ áo mưa, đội mũ lưỡi trai quay về phía trước để tránh nước tạt. Việc mặc áo mưa khiến cho mỗi lần muốn uống nước khá khó khăn, cứ phải móc móc cái vòi nước ra khỏi cổ áo, cúi mồm xuống mút mút, tay bóp bóp bình nước, khiến mình vừa chạy vừa nghĩ khá là bậy bạ linh tinh =)).
Mình về đến CP102 lúc 1h34p, plan A+, sớm hơn so với plan A là 15 phút. Năm ngoái, đến đây, cơ thể mỏi mệt, chuột rút, nghĩ đến con dốc dài 4km sắp tới khá oải. Lấy nước xong định đi luôn, nhìn quanh thấy 1 đồng run đang hút thuốc, kkk, có bạn rồi. Biết rằng hút thuốc trước khi leo con dốc này ko tốt, nhưng kệ, cứ làm điếu đã.
Mình nghỉ ở CP102 khoảng 5 phút.
Mưa to, đoạn dốc sắp tới này trơn trượt, tới đây mình quyết định bỏ cặp gậy ra dùng. 2km đầu tiên mình mất đến 48 phút, moving time 22 phút, chủ yếu là thời gian dừng lại do bị tắc đường, phải đợi nhau. 3km tiếp theo dốc lên đỡ gắt hơn, mình vượt được khá nhiều bạn 2km vừa rồi, nên đoạn này đường khá thoáng, ko bị tắc đường nữa. Pace duy trì đoạn này khoảng 13-15. Chả mấy mà đến đống rơm năm ngoái, nơi mình dừng lại đặt lưng nghỉ ngơi - thời điểm gọi điện thông báo với vợ con không cần phải ra CP3 cổ vũ mình nữa - anh sẽ lên xe bus về với 2 mẹ con trong ít phút nữa =)). Năm ngoái, anh Bẹo Han Nguyen chén mình chỗ này, năm nay ảnh ko race, mình ko có cơ hội choén anh phục thù :D. Vẫn nhớ lời anh Nghia Bui, tè giùm anh 1 bãi chỗ này để trả thù, nhưng ahihi, em ko bùn, kệ anh, năm sau tự anh làm nhé. Đoạn này mình đi cùng 1 bạn tây và 2 bạn VN nữa, chúc mừng nhau vượt qua chặng đường khó khăn, cả team chạy nhanh về CP103.
Về tới CP103 vào lúc 2h58p. Kiểm tra phao, vừa khít so với plan A đúng theo plan A, nhịp độ giảm đáng kể so với ban đầu. Lúc này vừa kịp nghe thấy tiếng David Lloyd hô đội 70 chuẩn bị xuất phát. Theo kế hoạch, nghỉ 30 phút ở CP này, vậy sẽ không còn cơ hội gặp mấy anh em chạy 70 (anh Hùng Cường, Nguyen Manh Dung) trên đường rồi.
Gặp anh Bẹo, mừng mừng tủi tủi, được anh quan tâm săn sóc, hỏi cần matxa chỗ nào, ăn chuối không, ăn mì không. Mình như em bé, nhiệt tình nhận sự chăm sóc của anh, 1 bát mì, 1 quả chuối. Matxa em cũng muốn, nhưng để sau anh nhé, giờ em đang bận race :D. Nghĩ lại vẫn áy náy chi tiết này, ăn chuối xong mình vứt luôn vỏ xuống đất, anh Bẹo nhìn thấy, nhặt vỏ chuổi bỏ vào nơi đáng ra nó phải ở đó. Mình xin lỗi anh rối rít. Hix hix, vô ý tứ quá.
Mình nhờ anh em tìm gói đồ gửi ở CP103, gói đồ to tướng, toàn thanh năng lượng, bột Perpetuem, bột Recoverite, mang theo đống này thì nặng chết mất. Quay qua chỗ gửi đồ của BTC, mình tìm túi đồ của mình. Trong đây có 1 miếng dán giữ nhiệt. Loay hoay cởi đồ, thay miếng dán, mất khá thời gian. Mình lấy mang theo khoảng 5 thanh năng lượng, còn đâu gửi lại tất ở túi đồ gửi của BTC. Ra nhờ các bạn TNV lấy đầy 2 bình nước, chân sau khi ngồi khá bị cứng, nhờ các bạn y tế chăm sóc, cởi giầy cho các bạn matxa chân, cũng không đỡ hơn là bao. Lạnh quá. Cám ơn các bạn! Quay sang chốt support LDR, mình chào, cảm ơn anh Bẹo, và các anh chị em ở đây. Tiếp tục lên đường.
Do nghỉ khá lâu, cơ thể ngấm nước mưa nữa, nên cơ khá cứng, những bước đi đầu tiên thật khó khăn. Nhiệt độ lúc này khoảng 15 độ, gió lạnh, 2 hàm răng va vào nhau lập cập, lại móc bao thuốc ra châm 1 điếu, hi vọng sẽ ấm hơn. Đây có lẽ là thời điểm mình cảm thấy khó khăn nhất kể từ đầu cuộc đua. Nhưng mình biết rằng, nếu vượt qua được thời điểm này, khi trời sáng, sẽ ấm hơn. Đi bộ lạnh không chịu được, mình chuyển sang chạy bộ chậm để cơ thể ấm lên. Lúc này, 2 chân có dấu hiệu biểu tình, đầu tiên là vị trí ITBS chân phải, một lúc sau thì chuyển sang vị trí ITBS chân trái, cổ chân trái. 3 vị trí này thay nhau gửi tín hiệu đến não bộ. Mình vừa kết hợp đi bộ nhanh, vừa kết hợp những tư thế chạy sao cho giảm thiểu những tín hiệu đau từ chân truyền về não. Có những đoạn sương mù dày đặc, tầm nhìn không quá 2m, đèn của mình không thể nhìn xa hơn, cắm cúi lầm lũi bước đi. Quãng đường từ CP103 tới đoạn rừng trúc khoảng 9km đường road, nếu là ban ngày trời quang đãng, khi đôi chân còn khỏe, thì đây là cơ hội tuyệt vời để rút ngắn thời gian. Nhưng tại thời điểm này, mình chỉ có một suy nghĩ duy nhất là tiếp tục giữ cơ thể chuyển động về phía trước, chậm cũng được. Gần 9km này, tốc độ quá chậm, trung bình 9p30s/1km. Quãng đường tiếp theo là đi xuyên qua rừng trúc. Với khoảng 500 chiến binh 100 và 70 đã chạy qua trước mình, con đường giờ đây là những vũng bùn lầy lội, nhão nhoẹt, thật kinh tởm. Thần kinh căng ra, để tìm điểm đặt cho mỗi bước chân. Bất cứ một sai sót nào cũng có thể phải trả giá. Mất đến 40 phút mình mới đi qua được 2km này. Đoạn đường tiếp theo dễ thở hơn, nhưng cũng không chạy được nhanh, pace tầm 11 - 14.
Đoạn này mình bị lạc đường một chút. Cắm cúi đi theo 2 bạn phía trước, đi xuyên luôn vào trong khuôn viên 1 nhà rất đẹp, chị Trang Trần gọi giật trở lại, ahihi, thanks chị. Con đường phải chạy qua là con đường nhỏ xíu, sát bờ sông, bên cạnh hàng rào làm bằng đá rất đẹp. Đoạn lội qua suối, mình chỉ chăm chăm tìm đoạn nào có đá cao để đi không bị ướt giầy. Người của BTC hướng dẫn phải đi theo đường này để chụp ảnh cho đẹp, mình chả ham ảnh, người đang lạnh, giờ mà thêm vụ ướt giầy nữa là căng.


Mình đến CP1 khoảng 6h5p. Giở phao ra đối chiếu kết quả. Quá tệ. 103 đang ở plan A, giờ đã trượt sang tận plan C. Gặp Vũ và Trung Neo ở đây, 2 anh em đến từ khá sớm, trước mình 45 phút, nhưng đã phải dừng cuộc chơi vì bị cảm lạnh. 2 em lo lắng mình không đến CP3 kịp cutoff. Mình chấn chỉnh lại tinh thần, nhẩm tính, nếu duy trì tốc độ pace 11-12 toàn chặng thì kết quả về đích đã là quá ngon rồi. Vậy nếu từ giờ mình duy trì tốc độ này thì chắc sẽ kịp về CP3 trước cut off. Từ CP3-5 dốc cao, lầy lội, nhưng đó là việc của tương lai, hơi đâu lo lắng giờ này. Tập trung chiến đấu mục tiêu trước mắt đã. Anh Thái, anh Tuanmocua đến sau mình một chút. Chị Trang Tran thì đã rời đi trước mình, nhìn ở góc tường thấy có áo mưa giấy, mình xin rồi đem mang theo luôn. Sợ trời lại đổ mưa. Mình vốn chịu lạnh kém.
Đuổi một lúc, mình bắt kịp chị Trang, nhìn chị đi khá vất vả, vì đau gót chân, 2 chị em động viên nhau cố gắng đi về cho kịp CP3. Chị bảo sẽ cố gắng, ít nhất sẽ đi hết đoạn đường mới của BTC năm nay, đoạn từ CP3 sang CP5. Về kiểm tra lại kết quả, mình đến CP3 trước chị khoảng 30p, không thấy time chip ghi nhận kết quả của chị ở CP5, không biết chị có kịp đi hết quãng đường dự định hay không.
Từ đây, cắm mặt mà đi, chẳng có thời gian đâu mà ngắm quang cảnh bình minh, ahihi. Đi qua cây cầu khoảng km52, trước khi rẽ vào đoạn trail, có đi qua quán nhỏ. Năm nay không thấy mở cửa bán hàng. 2 năm trước, vẫn nhớ mình và Hoàng Việt nghỉ ở đây khá lâu, ông ẻm bị blister ngón chân, mình thì gọi ly cafe nhâm nhi vài điếu thuốc trong lúc ngồi đợi hắn xử lý, ko nỡ đi trước :D. Trước race, đã nghĩ đến tình huống vào đây xin cơm nguội ăn trong trường hợp quá đói =)).
Trên đường về CP2, mình nghĩ hay gọi vợ mang cháo ra tiếp tế ở đây nhỉ, vì CP2 này ở ngay bản Cát Cát, cách khách sạn có khoảng 3km, nhưng nhìn đồng hồ còn khá sớm, hơn 7h, nếu đi giờ này có khi 2 mẹ con không kịp ăn sáng. Vậy là quyết định không gọi.
Mình về CP2 khoảng 8h, lấy đồ gửi chỗ đội support của LDR. Đống đồ này hoàn toàn thừa, vì dinh dưỡng mang theo vẫn còn tương đối nhiều. Nhưng không lẽ bỏ lại, thôi, cố mang nốt, đến CP3 gặp vợ con thì mình sẽ để lại. Đoạn này gặp anh Linh đang ngồi nghỉ, anh Thái cũng vừa đuổi kịp tới. Mình xin các cháu 1 bát nước mì tôm húp cho ấm bụng, chứ giờ cũng không thiết tha ăn mì nữa. Mất khoảng 10 phút ở CP này. Mình xuất phát cùng lúc với anh Thái. Race này, hay gặp ảnh trên đường race, đôi lúc mình ảo tưởng mình chạy khá tốt =)), thực ra là do ảnh đau chân nên ko có chạy nhanh được.
3km tiếp theo, đường road, lên dốc nhẹ. Không có gì đặc biệt lắm, mình vẫn duy trì chiến thuật đi bộ nhanh khi lên dốc, chạy nhẹ khi đường bằng. Tới lúc này, mình mới bật nguồn điện thoại, báo cho vợ mình đã qua CP2, dự tính về CP3 khoảng 9h :P. Cứ báo sớm vậy, để 2 mẹ con đến sớm đợi mình 1 chút, còn hơn là mình phải đợi 2 mẹ con, với mình, hôm nay, thời gian là vàng bạc, từng phút một. Chẳng mấy chốc đã đến đoạn rẽ lên đồi ngô. Kỉ niệm 2017 ùa về, chẳng đẹp đẽ chút nào. Năm đó, khi lên đến đỉnh, bị chuột rút, nằm ngửa mặt lên trời khóc than. Vừa leo được 1 đoạn thì gặp Nguyễn Mạnh Tuấn bên activestore, em báo dừng cuộc chơi vì bị chấn thương, mình ko hỏi kỹ là chấn thương sao, nhìn thần thái em lúc đấy vẫn rất tốt. Về sau mới biết bị chaffing. Nói về chaffing, mặc dù trước race mình đã bôi kem chống nắng khắp người, nhưng mình vẫn cũng có 2 lần bị dấu hiệu chaffing bẹn. May mắn, mình có mang theo 1 tuýp kem chống nắng loại nhỏ, mỗi lần có dấu hiệu rát rát là kiếm chỗ kín, lấy kem ra bôi xử lý ngay, ko để bị nặng thêm. Bao công luyện tập quả không uổng phí, đồi ngô năm nay đối với mình thực sự nhẹ nhàng, leo 1 lèo lên đỉnh không cần nghỉ giữa chừng, mặc dù tốc độ không nhanh :P. Tốc độ leo đoạn này khá ok, trung bình 15-16p/km. Đoạn này anh Thái leo phía sau, bảo anh lên trước làm pacer cho mình mà ảnh không chịu.
9h17, mình về tới CP3. Sớm hơn so với cut-off 1h10 phút, trễ hẹn với vợ con 17 phút :P. Đúng vừa với plan B. Vậy là từ CP1 tới đây, mình duy trì tốc độ khá tốt, từ plan C đã trở về plan B. Tâm trạng khá hưng phấn. Gặp 2 mẹ con mừng quá, cháo đây rồi, bát cháo đầy ắp tình yêu. Mình chén một mạch, gần như không ngừng nghỉ :P. Mời anh Thái, anh Tuân Mocua ăn cùng, có mỗi anh Thái nhiệt tình, anh Tuan chê. Lần sau chẳng mời ảnh ấy nữa =)). Gặp Việt Quách và ku Nguyen Manh Trung Béo ở đây, Việt giúp mình lấy 2 bình nước, Trung Béo thì chỉ rình những khoảnh khắc ấn tượng của anh em mà bấm.

Đoạn đường phía trước là route hoàn toàn mới, từ đây sẽ phải leo lên đỉnh cao nhất toàn chặng, với độ cao gần 2300m.
Ăn cháo xong, mọi người giục mình đi luôn vì lo sợ ko kịp cut off CP5. Hi five với ku con, chào tạm biệt vợ, anh, em bạn bè mình tiếp tục lên đường. Thời gian nghỉ ở CP3 này khoảng 10 phút.
Mình rời CP3 vào khoảng 9h30.
Năm nay BTC thật biết chiều lòng runner, chắc thấy một số năm gần đây mọi người phàn nàn đường road nhiều quá, không hấp dẫn, nên năm nay quyết định đổi route mới. Đập vào mặt là con dốc đi xuyên qua cánh đồng su su, dốc cao voãi, vừa cao vừa trơn. Vừa húp no bát cháo xong, anh em giục đi luôn, chưa kịp làm điếu thuốc. Leo ngang con dốc mình dừng lại thở một chút, làm điếu nicotin cho phấn chấn tinh thần. Leo lên đến đỉnh gặp anh Pho Duc Kien, ngạc nhiên khi gặp lại anh ở đây. Quá lâu rồi, suốt từ ngày race Tam Dao 2017 tới giờ, 2 anh em mới gặp lại nhau.

2 anh em kịp trao đổi vài câu, rồi mình cắm cổ đi trước :P. Tiếp theo là đoạn leo qua vườn hoa hồng rất lãng mạn, nhưng cũng chẳng còn hơi sức đâu mà thưởng thức. Bò qua được đoạn này, chợt nhớ tời đồng đội trong team Ủi đồ (anh Nghe Nguyen, Nhung Mai, Hoàng Phạm Ngọc, Linh Ng) đang ở nhà hóng, mình bèn lấy điện thoại ra, chụp được tấm hình báo cáo tình hình chiến sự thực tế

Sau race, khi có thời gian, xem lại đoạn chat trong group Ủi đồ, mới biết rằng anh em hôm đấy đã ngồi cả ngày hóng kết quả của mình và Nguyễn Tuyết Mai (cự li 70km),Ly (cự li 42km). Từ sáng sớm cho đến tận 22h14 (thời điểm mình về đích). Xúc động vô cùng. Anh Nghe Nguyen hôm đó còn chạy 14.2km ủng hộ mình và Ly nữa chứ. Tại sao lại là 14.2km, đó là cự li của mình và Ly cộng vào rồi chia cho 10 :x.
Từ đây lên đến đỉnh còn khoảng 2km nữa, dọc đường đi lên 2 bên rất nhiều hoa, đường đi vượt qua những triền núi, phóng tầm mắt bao la bát ngát, trùng trùng điệp điệp, mình cá là khung cảnh rất đẹp, nhưng vẻ đẹp này có lẽ không dành cho mình, mình ko có thời gian, ko có tâm trí đâu mà ngắm. Mục tiêu trước mắt là phải về CP5 trước 15h30.
Nhiều đoạn ngước mắt lên, tưởng như leo lên hết con dốc này là tới đỉnh, mà không phải thế. Hết đỉnh này nối tiếp đỉnh khác. Phải 2 lần mình tưởng bở như thế :D. Cuối cùng sau 1h15 phút mình cũng leo lên đến đỉnh cao nhất của toàn chặng đua.

Tính từ đỉnh, down hill 5km là tới CP4. Với triệu chứng ITBS chân phải, mình không thể chạy ở những đoạn đường như này nữa. Đoạn này cơn buồn ngủ ập đến, buồn ngủ kinh khủng, thèm một li cafe nóng. Mình đi sau mấy bạn, chân mình đặt vào những vị trí chân các bạn ấy vừa đặt, có đoạn tiến lên trong vô thức. Để dập tắt cơn buồn ngủ, đành phải sử dụng liệu pháp nicotine :P. Chiêu này quả là có hiệu quả với mình, rít 1 điếu, giúp cho mình tỉnh táo trở lại. Tổng thời gian mình vượt qua 5km này khoảng 1h21p, hìu hìu.
Mình đến CP4 vào khoảng 12h10. Mình lấy nước, ăn xong bát súp BTC cung cấp rồi rời đi luôn. Nghỉ mất 10p ở CP này. Nhẩm tính còn 3h10 phút cho quãng đường 8km từ CP4 sang CP5. Cứ đi bộ, pace 15-16 cũng ok. Cùng lắm mất 3h là sang tới CP5. Từ CP5 trở đi cung đường sẽ dễ thở hơn. Khả năng sống sót cao rồi, lòng có chút vui vui nhẹ. Đi qua điểm support của LDR, gặp anh John Nguyen Minh anh Duong Minh Viet , anh Minh Tuan Ho: được anh Việt và anh Tuấn nhiệt tình matxa, mỗi anh một chân, đã quá. Em cám ơn các anh.
Mỗi lần gặp các anh, chị, em LDR, mình như được tiếp thêm sức mạnh từ những cái ôm, cái bắt tay, lời động viên chân thành.

Nếu như nhớ không nhầm thì mình gặp chị Le Thanh Phuong và anh Đạt Mình thích thì mình chạy thôi (cầm máy ảnh chạy theo chỉ để chụp cho chị Phương hay sao ý, dã man thiệt) trên đường về CP5
Mình trêu: sao giờ này chị còn ở đây :P.
Không nghĩ là sẽ được gặp chị trên đường kkk.
Chị: tao tưởng mày DNF rồi chứ.
Mình: Hehehe, DNF sao được chị. Đồ em gửi ở các CP nhiều lắm, em lại ko tick vào ô nhận lại sau race. Lỡ DNF thì mất à, tiếc tiền lắm chị. Phải đi để còn lấy lại chứ :P
Toàn đồ ăn bổ dưỡng. Anh, chị, em học hỏi kinh nghiệm này của mình nhé. Rải đồ quý giá dọc các điểm support, ko tick vào ô nhận lại, tạo động lực mình bắt buộc phải đi hết để lấy lại đồ nghen.
Đoạn này gặp thánh đi bộ 2 hàng, chủ tịch GreenStar, anh Lê Hồng Nhật, nhìn dáng anh đi tội voãi ra. Ngưỡng mộ anh, chaffing bẹn từ sớm, tại thời điểm gặp anh thì anh đã đi 2 hàng được 30km rồi. Phải mình thì chưa biết mình có chịu nổi hay không?
Mình thực sự chủ quan khi nghĩ rằng có thể duy trì pace 15-16 khi đi từ CP4 sang CP5. Dốc nối tiếp dốc, mặc dù 2km đầu tiên khá ok khi duy tri pace 13, nhưng khi nhìn thấy con dốc này thì mình buột miệng: “Mọa nó! Dốc gì cao zữ vợi“.
Có 1 em quay sang: “Anh chửi có thế thôi à. Nãy giờ em nghe mọi người chửi nhiều rồi, có mỗi anh là chửi nhẹ nhàng nhất đó” =))


Hình này chụp cùng với Tùng Vũ, ku em chạy 70, đã bị mình vỗ mông =)). Chụp ảnh làm màu mè tí thôi, xong ngồi dậy làm điếu thuốc, tạm biệt Tùng mình té trước. Vợ con đang đợi, cháo đang đợi ở CP5. ITBS, nhưng nhờ leo dốc Hàm Lợn nhiều, có cặp gậy hỗ trợ, việc vượt qua những con dốc như này với mình năm nay nhẹ nhàng hơn xưa nhiều. Những lúc như vậy mình vượt qua rất nhiều runners. Nhưng khi đổ dốc, thì lại ngậm ngùi nhiều người vượt qua. Sang năm phải tập bổ trợ cho nhóm cơ này nhiều hơn kkk

Mình mất khoảng 2h đồng hồ từ CP4 về CP5, kết quả không tệ lắm.
Tới CP5, việc đầu tiên là ăn cháo :P. Ngon tuyệt. Nhờ anh Zí lấy đồ gửi ở trạm support LDR ở CP5 xong, mình mang thêm vài thanh năng lượng, thêm 1 miếng dán giữ nhiệt vợ mua thêm, 1 vỉ kẹo gừng, còn đâu gửi lại cho vợ mang về hết. Race năm nay không dùng đến nhiều dinh dưỡng khả năng cao là được vợ tiếp tế cho 2 bát cháo :P.
Thay tất, đôi tất cũ toàn bùn đất, chui cả vào trong chân, rất khó chịu. Nếu có gaiter sẽ giải quyết được vấn đề này. Nhưng mình tiếc tiền nên không sử dụng :P.
Gặp anh Le Duc Anh, anh hỏi uống Coca chưa, em quên, chưa uống :D. Vậy là anh lại mời mình 1 lon. Thanks anh!
Năm nay đi race, thật sự chiến lược dinh dưỡng của mình quá lởm, mang thừa đồ ăn rất nhiều, quên uống Recoverite ở các mốc định trước. Mình sẽ tổng kết lại sau.
14h55, tạm biệt 2 mẹ con và anh chị em, mình tiếp tục lên đường.
Mất khoảng 2hp từ CP5 về CP6. Thông tin về đoạn đường từ CP5 về CP6 dường như đã bị xóa trong ký ức. Chả đọng lại gì. Mình về tới CP6 vào lúc 16h50. Anh nuôi Dang Ngoc Lam đón mình với cái bắt tay ấm áp. Lấy thêm đèn dự phòng, áo mưa gió, ăn thêm 1 bát mì tôm từ đội support LDR và nghĩ về chặng đường sắp tới. Cám ơn anh chị em support LDR rất nhiều.

Mốc cutoff cuối cùng là CP7 vào lúc 19h30, hiện tại mình còn khoảng 2h30 phút, quãng đường khoảng 6km, khá an toàn. Trong đầu lúc đó cứ nghĩ đoạn đường tiếp theo là bê tông, chủ yếu là lên dốc nên mình không ngại.
Trịnh Văn Linh hỏi mình đi tiếp không? Đi chứ, đến đây rồi, medal sắp có rồi, không thể bỏ được. 2 anh em đều bị ITBS nhưng vẫn hừng hực quyết tâm :D. Không thể phí công bao ngày ăn tập được :P
Một lúc sau thấy anh Kiên về, anh báo tạm dừng vì bị bong gân, lật cổ chân. Tiếc cho anh. Còn khoảng 12km nữa là chạm đích rồi.
17h, mình rời CP6. Mình nhớ nhầm, đoạn đường tiếp theo chủ yếu là xuống dốc, móa, dốc voãi. Có những đoạn dốc < -15%, mình bắt đầu tìm mọi thủ đoạn để bò xuống: đi nghiêng trái, nghiêng phải, đi lùi, chạy bước nhỏ...các kiểu con đà điểu, tư thế này thấy đau thì ngay lập tức chuyển qua tư thế khác, cứ luân phiên như vậy, mãi rồi cũng hết những con dốc khốn nạn

Đoạn này gặp Lan Anh, 2 anh em động viên nhau đi, thực tế có mỗi ẻm động viên mình vì mình kêu ITBS ko chạy nhanh được :P. Nhớ route năm trước, sau khi hết đoạn road này, tiếp tục đi lòng vòng trên núi 1 chút, lê lết qua đồng ruộng, lên đường road, rẽ phải 1 đoạn tầm gần 1km nữa là tới CP7. Mà sao năm nay đi mãi đi mãi vẫn ở trong rừng, có đoạn lại phải băng qua rừng trúc trơn trượt.
Ngó đồng hồ, hơn 18h30...Bỏ mịa rồi, route chỗ này BTC lại thay đổi, không thể chủ quan được. Không cẩn thận DNF ở đây là chết. Nghĩ vậy nên mình xin phép cho mình đi trước. Chủ động đẩy nhanh tốc độ. Ơn giời, leo qua rừng trúc, đi thêm một đoạn nữa thì thấy ánh đèn rực sáng. CP7 đây rồi, sống rồi!!
Check đồng hồ suýt 19h. Thừa so với cut-off 30 phút. BTC không giới hạn thời gian từ đây về đích, muốn lê lết mấy giờ về cũng được =)).
Gặp chị Phương Nguyễn, mừng quá. Em sống rồi chị ạ.

Siêu nhơn gì đâu, nhìn nát lắm rồi, buồn ngủ lắm rồi. Lấy miếng dán thần thánh ra, ốp nốt vào lưng, rủ Lan Anh lên đường luôn.
Từ CP7 về đích còn khoảng 8km, phải leo qua đỉnh Silver Stone huyền thoại. Năm nay, BTC đổi route, SS so với các đỉnh trước về độ cao thì bỗng trở nên nhỏ bé. Nhưng sau chặng đường 90km, cơ thể kiệt quệ, thời tiết về tối bắt đầu trở lạnh, thì lại là vấn đề với mình :P. Lan Anh, mình, 2 bạn miền Nam trong đó có 1 bạn nữ tên Tú (nghe lỏm 2 bạn đó nói chuyện với nhau - trời tối thui, chả biết mặt mũi nhau thế nào :P), lầm lũi bước theo nhau. Tú hỏng đèn, may quá, mình có mang theo đèn dự phòng, lấy cho em ý mượn 1 cái. Leo được nửa đường, lần đầu tiên trong race mình có ý định phải dừng nghỉ khi leo dốc. Không còn áp lực thời gian, không còn mục tiêu, chiến ý giảm hẳn, độ ưu tiên hàng đầu bây giờ là an toàn, an toàn là trên hết. Chỉ cần bước qua vạch Finish là chắc chắn có medal rồi. Cần phải bảo toàn lực lượng, giữ gìn chân cẳng cho các mục tiêu sắp tới. Mình rủ Lan Anh nghỉ, 2 bạn miền Nam tiếp tục tiến về phía trước. Chắc muốn về sớm trốn cái lạnh giá trên đỉnh núi :P.
Nghe mọi người kể, năm ngoái, có người chơi đàn thổi sáo trên đỉnh đá bạc. Lúc đó mình nghĩ khung cảnh lãng mạn, nên thơ lắm, nhất định khi lên đến đó mình sẽ nghỉ ngơi, hút thuốc, nghe nhạc...Thực tế khác xa tưởng tưởng. Nhạc vẫn có, thuốc vẫn đủ, nhưng gió thổi ào ào. Lạnh teo tờ rym. Chả thấy gì nên thơ cả. Lại lầm lũi bước tiếp. Choén 2 elite Thành và Ngọc Anh ở đây =)). Sau về mới biết các bạn cũng chấn thương, ko thể đi nhanh được.
Đoạn đường xuống dốc SS năm nay được đổ bê tông khá nhiều, bớt tởm lợm hơn hồi 2 năm trước rồi. 4 km mà dài như vô tận, lại giở mọi ngón nghề đi xuống, cứ trung bình 25-30p được một km. BTC chơi khăm voãi, đặt cái biển 2km to finish. Mình chắc mẩm sắp về đến nơi, lê lết mãi 2km cũng mới chỉ hết đoạn đường dốc xuống. Từ đây về Finish line còn hơn 1 km đường road bằng phẳng nữa. Trên đường về, gặp thêm 1 trạm support nữa, có nước, có nhạc, vui đáo để. Giá có võng, chắc mình nằm ngủ luôn. Thấy Thành đi qua, rủ vào uống nước nghỉ ngơi mà không chịu, mình cũng đành nhấc mông lên đi, tự thấy bản thân mình lúc này lười biếng quá. Lan Anh thì đã bỏ mình xa tít tắp rồi, hết đoạn dốc là em ấy 1 mình băng băng về đích rồi. Chắc sốt ruột vì sợ chồng đợi lâu.
1Km cuối cùng...300m cuối cùng...Finish line kia rồi...Rồi thì khi bước qua thảm chip, tấm thảm chip này được đặt cách cổng Finish line cả trăm mét, mình nghe tiếng anh em hò reo, không phải tiếng loa của BTC nhé...Long, Thành Long về rồi...Trong lòng thấy thật ấm áp, vì mình biết rằng đang có người theo dõi, cổ vũ, động viên mình...
20m...cuối cùng, Finish line kia...liệu mình có nên dừng lại chỉnh đốn trang phục 1 tí, lên hình cho bớt đồng nát không nhỉ...Thôi kệ, trăm que cơ mà, mình mà ko nát thì ko phải là mình chạy trăm que...Rồi thì tiếng David Lloyd hô tên mình, bắt tay chúc mừng...Cảm ơn David Lloyd...mình tiến qua vạch đích...2 tay giờ cao, lúc đó tưởng tượng là mạnh mẽ lắm, thực tế hơi phẽo...Cuối cùng mình cũng đã hoàn thành mục tiêu...VMM100km. Bất chợt, cảm giác mông lung ùa đến...Tiếp theo sẽ là gì...??? Hơn trăm que thì VN chưa có... Chuyển qua môn khác hay không - mình chưa nghĩ tới, mình yêu chạy, đặc biệt chạy trail, được hòa mình với thiên nhiên, giúp mình tìm lại cảm giác bình yên, điều mà khi chen chúc trên con đường đầy khói bụi và xe cộ hàng ngày không bao giờ có được...Mình vẫn tiếp tục chạy, đặc biệt là chạy trail, sẽ tập trung cải thiện thành tích, làm tốt hơn những gì mình có thể làm...
22h14 phút. Mình bước qua Finish Line, kết thúc 25h14p hành xác.
100km VMMBước qua Finish line, nghiêng mình đón nhận tấm medal đeo vào cổ...Rồi thấy chị Phung Bich Thuy, nhìn chị vui vẻ, chúc mừng mình, ân cần hỏi em có đói không, ăn súp nhé, để chị đi lấy sup cho em...Ấm áp vô cùng. Năm nay BTC có tặng áo Finisher cho người hoàn thành 70,100. May có size XS cho mình :P. Chỉ sợ không có size thì sao dám mặc ra đường :P. Lấy áo xong, chị Thủy dẫn mình ra bàn, tìm ghế cho mình ngồi, lấy sup, bánh mì, chuối... cho mình ăn. Chăm y như mẹ chăm con ý, ân cần vô cùng. Em cảm ơn chị rất nhiều :x.
Anh Linh đã về đó từ bao giờ, ăn uống xong xuôi rồi. Anh em bắt tay chúc mừng nhau...Vài phút sau, anh Đinh Toàn về đến nơi, sắp lấy vợ có khác, năm nay khác hẳn đôi năm trước. Anh em ai mún FN 100 thì cứ học hỏi kinh nghiệm nhé: đính hôn trước VMM, ắt sẽ FN thành công :P
Trong lúc cầm bát súp ăn, mình vô ý để đổ vào chiếc áo Finisher, toi rồi, mai lấy gì mặc đây. Dự định của mình là mai mặc áo này đi chạy cùng vợ con cho oai tí :P...
BTC thông báo có xe bus quay trở lại SaPa, mình tạm biệt anh chị em để quay trở về. Lúc đầu mang đồ đi, tính tắm giặt tại Topas, nhưng muộn quá không kịp. Giờ mình chỉ mong về khách sạn thật nhanh, ngâm mình vào nước nóng. Rồi chìm vào giấc ngủ. Ngày mai vẫn còn nhiệm vụ, chưa kết thúc...
Lên xe bus, mình chìm vào giấc ngủ, chả còn khái niệm thời gian gì nữa. Xe về đến SaPa, bước xuống xe, chân cứng ngắc, thời tiết lạnh quá. Ngồi sau bác xe ôm về mà chân run bần bật :((.
Về đến phòng, trút bỏ toàn bộ đồ bỏ ra góc cửa, lao vào dòng nước nóng dưới vòi hoa sen. Thật sảng khoái, cứ đứng như thế chẳng biết bao lâu nữa...Mãi tới khi dòng nước trở lạnh thì mình mới ra khỏi phòng.
Giật mình nhớ ra, cần phải uống ngay 1 gói Recoverite. Vớ lấy con foam roller, lăn qua loa 2 đùi và bắp chân rồi chìm vào giấc ngủ. Mệt quá, cũng chẳng ngủ được ngay đâu. Lại vớ lấy điện thoại, vào facebook. Có 1 bài báo làm mình rất ngạc nhiên. Cảm ơn anh, nhà báo Nguyễn Nghệ! Check lại thời gian, mình hoàn thành lúc 22h14, thì bài báo này được post lên lúc 22h24p. Có nghĩa là anh đã chuẩn bị sẵn bài báo, đợi tin mình cả ngày, chỉ đợi mình về đích, lấy đủ thông tin là cho đăng.

Nguồn: https://www.facebook.com/notes/b%C3%B9i-th%C3%A1i-th%C3%A0nh-long/vmm2019-m%E1%BB%A5c-ti%C3%AAu-ho%C3%A0n-th%C3%A0nh/10220822965663918/

____
Runners Profile được xây dựng với mong muốn tạo một kênh tham khảo profile cho top runners Việt Nam có thành tích cao. Vinh danh những thành tích cá nhân, cập nhật thành tích cá nhân và hình ảnh profile của mình trên BXH, vui lòng email thông tin (Tên, hình ảnh chất lượng cao, thành tích tốt nhất kèm chứng nhận từ các giải) tới email: moichaybo@gmail.com 
Thông tin và hình ảnh được tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, nếu Early Bird Running ảnh hưởng tới quyền riêng tư hoặc xung đột bản quyền ảnh vui lòng thông báo cho chúng tôi qua email: moichaybo@gmail.com 
Chân thành cám ơn! 
Đội Ngũ EBR - Mới Chạy Bộ