Thịnh Pencil - "Tôi ghét chạy bộ nhưng nghiện ngập ultra trail"


Một buổi trò chuyện ngắn với hoạ sĩ Thịnh Pencil sau thử thách RELEASE THE BEAST 200 Miles kì quái diễn ra cách đây 2 tuần. Được biết đây là cự ly dài nhất về chạy bộ tại Việt Nam (không chính thức) được thực hiện. Không phải 5, 10, 21, 42 hay 100km mà là 321km. Hãy khoan bàn về thành tích vì ngay cả với những người chạy bộ lạc quan nhất, 321 km vẫn là cái gì đó thật sự khùng điên - chỉ cần đến 100km thôi đã là một trận chiến về thể xác và tinh thần. Vậy những ultra trail runner đó, họ thực sự nghĩ gì? 

Điều gì đã thôi thúc anh thực hiện thử thách RELEASE THE BEAST 200 Miles?
Lý do thứ nhất:
Anh chạy 200 miles đơn giản xuất phát từ việc anh đăng ký một giải Ultra Panoramic 2021 bên Thái Lan cự ly The Shadow 200 miles. Nhìn cảnh mọi người được thoả sức với cự ly 200 miles như vậy mà mình thì bị “xích” cả năm vì COVID, cảm giác bức bối xen lẫn rạo rực trỗi dậy, nên anh quyết định nghỉ phép 2 ngày, cộng với đợt nghĩ lễ Dương lịch là được 5 ngày để “chơi banh xác” với thử thách này.

Anh cũng lấy đúng cut-off time của The Shadow 200 miles là 106 tiếng (4 ngày 10 tiếng) cho cự ly 200 miles của mình.

Lý do thứ hai:
Anh được truyền cảm hứng bởi anh Nguyễn Đăng Trung - Coros Ambassador, người chạy 100miles trên treadmill cùng thời điểm diễn ra UTMB 2021, giải mà đáng lẽ ra anh sẽ tham dự nếu không bị COVID giam hãm.

Lý do thứ ba:
Anh đang làm Marketing Manager của Coros nhưng anh là một người marketing có tâm nên anh phải sử dụng thực tế, phải đánh giá, phải ngẫm nghĩ về sản phẩm bằng trải nghiệm, bằng cảm nhận của đối tượng khách hàng mình muốn quảng bá. Nếu chiếc đồng hồ đó tệ thì anh sẽ phải xin phương án rời khỏi Coros Việt Nam. 

Anh cảm thấy: Nhiều runner Việt Nam bỏ ra số tiền để mua một chiếc đồng hồ, đó vẫn là một số tiền không nhỏ với cuộc sống của họ. Và anh - một runner, phải chắc chắn được là số tiền “ Đồng run “ bỏ ra mua đồng hồ mình quảng cáo, phải xứng đáng với giá trị nó mang về. Nếu không, anh có tội nặng lắm.


Em được biết anh thực hiện thử thách này cùng nhóm bạn của mình? 
Sự kiện này đầu tiên là 2 nhóm khác nhau. Một nhóm của Mai Quang Trung và Vũ Đức Huy, có các thành viên khác là Tú, anh Đà, Tèo - dự định chạy 100 miles ở Liên Khương.


Nhóm thứ 2 là anh, rủ thêm anh Cảnh dự định thực hiện 200 Miles ở núi Dinh. Sau đó vô tình nhóm 100 miles liên lạc với anh rủ vô luôn nhóm đó. Vậy là 2 nhánh gộp lại làm một. Rồi Trung và Huy rủ thêm anh Sơn tham gia.


Anh mới nói với anh Sơn: “Thôi anh Sơn, cỡ anh chạy 200 miles với em :)). Vì anh mà chạy một 100 miles chắc là dư sức.”




Sau khi 8 người nhất trí địa điểm và thời gian thì anh mới thấy là mình có thể nhân sự kiện này để đặt một cột mốc, một thông điệp:

“Cộng đồng Ultra Runners Việt Nam của chúng ta đủ sức để hoàn thành những cự ly siêu dài. Và sau sự kiện, cộng đồng của chúng ta sẽ có nhiều thế hệ Ultra Runners mạnh mẽ khác hình thành!”

Anh cũng muốn thông qua sự kiện nhỏ này để kêu gọi từ thiện cho cộng đồng dân tộc ở làng Gần Reo, Xã Liên Hiệp, Huyện Đức Trọng, Lâm Đồng. (đó là ý tưởng do Huy đề ra). Tại sao mình không làm nhỉ?


Vậy là RELEASE THE BEAST ra đời, cái tên anh em hay giỡn là THẢ CHÓ, vì mọi người bị COVID nhốt lâu quá rồi.
Sự kiện tổng cộng có 8 người chạy:
3 anh em chạy 200 miles: Anh, anh Sơn, anh Cảnh.
5 người chạy 100 miles: Trung, Huy, Tú, anh Đà và Tèo.




Từ một sự kiện cá nhân nhưng em thấy có rất nhiều nhà tài trợ tên tuổi đồng hành cùng anh. Vì sao anh có được sự hỗ trợ đông đảo như vậy?
Sau khi các công đoạn đã vô guồng rồi. Anh nghĩ cần có những món quà cho những người hoàn thành vì anh biết cự ly 100miles đã phải nỗ lực rất nhiều để hoàn thành chứ chưa nói đến 200 miles. Nên anh quyết định đi xin tài trợ, và khi đã xin tài trợ rồi thì mình cám ơn tình cảm của họ bằng hình ảnh trên truyền thông.


Vì anh là người làm trong lĩnh vực marketing nên ý tưởng từ một sự kiện cá nhân lan toả thành một sự kiện lớn thu hút được quan tâm của cộng đồng diễn ra ngay chỉ trong 1 ngày và anh biết mình phải làm gì để hình ảnh truyền thông của các nhãn hàng là tối ưu nhất mà không bị phản cảm. Thật lòng, anh rất trân trọng sự tin tưởng vững vàng của họ với sự kiện, vì anh biết cho dù sự kiện có là 250miles, 300miles mà sự kiện gói gọn chỉ có vài người chạy thì việc tài trợ cũng giống như đem tiền đi đổ sông ấy.


Càng nhiều người quan tâm mình càng phải quyết tâm, cố gắng hoàn thành hơn, không thì bị chê là “chém gió”, là Thịnh “Nổ”. Và chỉ có hoàn thành thử thách mới là lời cảm ơn thật tâm nhất đến các nhà tài trợ.




Trong sự kiện này có 7 nhãn hàng đồng hành cùng anh:
 - Vietnam MTB Series: tài trợ tiền.
 - Motive: áo finishers và sản phẩm.
 - Adidas: biết mùa này Lâm Đồng lạnh nên tài trợ áo khoác cho cả supporters.
 - Monster Energy: racekit và nước tăng lực.
 - Y-Sandal: sản phẩm.
 - Tailwind Nutrion: âm thầm hỗ trợ anh rất nhiều về mặt truyền thông mặc dù họ không nói ra.
 - Dĩ nhiên cả Coros rồi: mũ, nón và code giảm giá.


Ngoài ra, một người bạn của anh tài trợ nguyên một thùng gel Spring. Kèm rất nhiều anh chị em và dân địa phương tài trợ sức để làm supporter.


Trong khi chạy, anh có từng muốn bỏ cuộc không? Nếu có, động lực nào giúp anh vượt qua để tiếp tục chạy?
Thực ra trong khi chạy anh chưa bao giờ có ý định bỏ cuộc.
Anh luôn thích tham gia trail đường dài dù… Anh không thích chạy, anh cực kì ghét chạy.


Nhưng anh luôn muốn được chạy ultra trail vì anh cảm thấy khi năng lượng dồn hết cho các khối cơ thì phần năng lượng dành cho não bộ ít đi. Và khi mà năng lượng dành cho bộ não ít đi thì nó phải biết tận dụng tối đa nguồn năng lượng đó để tập trung vào những thứ anh thực sự tìm kiếm. Tâm trí anh khi đó không bị phân tâm bởi những thứ khác. Nó giống với việc khi ở trong một căn phòng đủ sáng bạn sẽ không thấy được một cái lỗ trên tường, nhưng khi căn phòng đó tối đi, cái lỗ sẽ hiện ra mồn một.




Trên quãng đường của ultra trail là khoảng thời gian anh tìm về ý tưởng, tìm về hình khối, tìm về những chất liệu sáng tạo … những thứ liên quan đến nghề nghiệp của anh.

Trong 3 ngày của thử thách, anh vẫn chưa tìm được thứ mình mong muốn… Cho tới ngày cuối cùng! Và đó là lý do anh chưa bao giờ hết mê mệt ultra trail.


Thêm một cái nữa như anh đã nói, anh phải hoàn thành để gửi lời cảm ơn đến sự tin tưởng của các nhà tài trợ.

Giả sử: Trong một cuộc đua hoặc thử thách cá nhân 100miles, 150 miles, 200 miles … Anh không tìm ra được cảm hứng mình mong muốn. Liệu anh có tiếp tục chạy thêm cho đến khi tìm ra thì thôi?
Nếu trong một thử thách mà khi hoàn thành mà anh chưa tìm được thứ anh mong muốn. Anh sẽ chấp nhận miễn cưỡng gác lại thứ đó qua một bên.


Vì anh nghĩ khi đó chưa phải thời điểm để ý tưởng đó xuất hiện. Cái gì cũng có lý do của nó.

Cảm xúc của những km cuối cùng với anh?
Những ki lô mét cuối cùng với anh là một sự tận hưởng!


Anh không biết lý do tại sao nhưng ngày đầu và ngày thứ 2 cơ thể anh khá mệt. Ngày thứ 3, thứ 4 cơ thể của anh, anh Sơn bắt đầu hồi phục trở lại. Anh chạy lại được. Anh không hiểu sao anh chạy lại được luôn cơ! Những ki lô mét cuối với anh là một sự thoải mái!


Ít nhất anh đã hoàn thành những gì anh mong muốn, ít nhất anh đã giữ được lời hứa với nhà tài trợ, với những người đã ủng hộ và theo dõi hành trình của bọn anh. Và anh biết là anh sắp được gặp lại vợ con để xì xụp húp một bát phở gà.
Anh cảm thấy 4 ngày bỏ ra hoàn toàn xứng đáng.

Trước đó, buổi chạy tập dài nhất của anh là bao nhiêu km? (Cả hai đều cười).
Xin lỗi mọi người nếu mọi người đọc tới đây!


Thực sự buổi chạy dài nhất của anh tới thời điểm này chỉ có 23km …


Anh cực kì ghét chạy, rất là ghét chạy!


Thường buổi tập của anh chỉ từ 10-12km. Rất ít khi vượt quá con số đó, trừ những ngày anh cảm giác bức bối, bất mãn với một số việc trong công việc.

Vậy thì 10-12km đó của anh là chạy đường bằng hay kết hợp hay leo cầu thang hoặc chạy dốc?
10- 12km đó anh chỉ chạy đường bằng. Bù lại anh sẽ cố gắng có 30 phút dành cho gym vì anh là người cực kì thích tập cơ bắp. Anh tập trung vào upper, các nhóm cơ core để sao cho hình thể đẹp thôi.


Anh nghĩ tập gym cũng là một cách bổ trợ khá tốt cho việc chạy trail nhưng nếu tập phần trên cơ thể nặng quá cũng tạo áp lực cho phần dưới khi chạy, anh từng DNF VMM 100km vì lý do đó.


Anh hầu như không chạy thực địa vì ở xa núi và cũng có gia đình nên chỉ tập ở route 1km gần nhà, leo cầu thang thoát hiểm và gym.


Như vậy để chạy được ultra trail 100 miles (161km) hoặc 200 miles với anh không nhất thiết phải có buổi chạy dài tới 100km?
Thường thì một số hướng dẫn của elite nước ngoài sẽ nói tập long run back to back (tức là hai buổi chạy dài liền nhau). Khối lượng mỗi buổi long run sẽ là 60-70% cự ly thi đấu.


Trong trường hợp của anh. Buổi chạy dài nhất chỉ có 23km, ngày hôm sau cũng chỉ 7-8km. Hoặc sáng chạy bao nhiêu, chiều chạy bấy nhiêu. Nhưng bù lại một số buổi anh tập thư giãn bằng bơi, tập gym, leo cầu thang.
Chạy với anh không phải ưu tiên hàng đầu, nhưng phải đều để có khối sức bền tích luỹ đủ lớn để tạo sự tự tin cho tinh thần trước các cự ly dài.


Ở cự ly 100km trở lên nó là việc tra tấn toàn bộ các nhóm cơ trên cơ thể. Nếu mình không phải là elite - những VĐV chuyên nghiệp chỉ ăn, ngủ, tập luyện và lao vào giải để tìm kiếm thứ hạng cao nhất. Mình phải dành thời gian cho công việc, cho cuộc sống thì mình phải tìm ra cách tập luyện giúp cơ thể hoạt động trơn tru ở cự ly dài như vậy.


Mileage trung bình của anh trong một tuần cho việc chạy là bao nhiêu?
Có một sự thật hơi kì quặc là những lần anh tập mileage từ 60-80km/tuần là những lần anh thi đấu thành công nhất.


Còn những lần anh cố gắng 120-140km/tuần là những lần anh thi đấu rất tệ. Đó là những tuần anh chỉ tập trung vào chạy và mileage chứ không quan tâm đến gym hay những môn khác mà anh thích.


Đó là những lần thi đấu rất tệ, anh cảm giác cơ thể mất đi sự tự do mà anh rất thích mỗi lần chạy ultra trail. Chẳng hạn như tập cho VMM 100KM 2020. Đó là giải anh cảm thấy rất là thất vọng vì mileage lên tới 140km - 160km/tuần.

Vậy buổi chạy cuối cùng của anh trước khi thực hiện RELEASE THE BEAST 200miles là bao giờ?
Trước đó 5 ngày!


Không phải để thả lỏng mà là vì … lười tập :))


Sau nhiều lần thất bại, thành công, đập đi, xây mới ở nhiều cự ly anh đúc kết lại ultra trail là cuộc chơi cân bằng giữa 3 yếu tố: Thể lực, sự phục hồi và tinh thần.


Với cự ly này, anh đã chuẩn bị những gì về phụ kiện? và thứ gì anh thấy quan trọng nhất?



Thực ra chuẩn bị rất nhiều nhưng xài không có hết. Anh tính mang 3 đôi giày mỗi đôi ứng với một giai đoạn cự ly khác nhau: 100km đầu, 100km giữa và 121km cuối, nhưng vì địa hình đợt đó rất là gắt. Những đoạn có thể chạy được rất là ít, uphill rất cao còn downhill rất sâu và liên tục.

Đặc biệt là downhill trên những đoạn đá không có đất, rất dễ trượt. Ngày đầu tiên sau 3 vòng đầu nguyên bộ dàn móng chân bị hư hết nên 2 đôi giày còn lại không có khả năng sử dụng.


Vô tình đợt đó Y-Sandal có tặng anh một đôi trước khi đi. Trước đó anh không bao nghĩ một đôi dép có thể chạy trail được. Và chưa bao giờ anh nghĩ mình sẽ chạy bằng một đôi dép! Nhưng trước tình cảnh thê thảm này thì thôi bỏ mẹ rồi, giờ mà DNF cũng vậy nên cứ thử xem sao. Không ngờ đôi dép đó cứu cho bàn chân của anh. Dàn móng của anh không bị chịu áp lực, toàn bộ các ngón chân được giải phóng nên khi chạy, đáp, leo không còn bị đau như ngày đầu nữa.




Nhưng anh nhắc lại, đây chỉ là một lựa chọn dành cho người không còn khả năng mang giày hoặc những người đã có kinh nghiệm đi trail rất vững. Anh không khuyến khích mang dép đi trail.

Tất 5 ngón cũng là thứ anh thấy rất quan trọng. Với cự ly 100 miles anh nghĩ ít nhất cần 3-4 đôi tất ngón. Hoặc là có thể là 2 đôi với chiến thuật một đôi để chạy, đôi còn lại khi bẩn có thể móc lên vest để cho nó tự khô.


Còn thứ quan trọng nhất anh chuẩn bị cho mình được đó không phải là phụ kiện!


“Phụ kiện sai ít giết bạn trên race bằng nutrition plan sai (chiến thuật dinh dưỡng). Phụ kiện sai bạn vẫn có thể vượt qua không bằng cách này thì cách khác. Nhưng nutrition plan sai sẽ có thể hạ gục bạn bất cứ lúc nào”


Vậy thì anh có thể chia sẻ thêm về cung đường chạy?
Cái loop đó là 21km, elevation gain đâu đó 900m. Nhưng mọi người đừng đánh giá route theo mặt thông số, nó còn tuỳ thuộc vào địa hình của cung đường đó nữa. Có những địa hình dễ thì Elevation gain 900m nó sẽ khác với địa hình đá to, phải leo trèo dù cùng Elevation gain.




Ví dụ anh mới chạy ở Hàm Lợn thì thấy có đoạn dài có thể chạy, còn ở RELEASE THE BEAST đoạn đường chạy được rất ngắn, địa hình lên xuống liên tục. Thêm một yếu tố nữa khiến đường rất khó chịu là vì có quá nhiều … chó!
Chó quá nhiều và quá hung hãn, không dám chạy luôn.



Có những đoạn đường bằng nhưng đá quá to, rất khó để chạy trên những đoạn như vậy. Không phải không chạy được mà với cự ly lên tới 321km mình phải biết phân phối và biết giữ đôi bàn chân. Đó là cự ly phải biết giữ cho bản thân mình an toàn trước.


Các checkpoint và các bạn support thì như thế nào?



Cái loop này ban đầu chỉ có một checkpoint thôi, ngày đầu tiên buổi sáng đi 21km không cần checkpoint phụ cũng được nhưng đến buổi trưa nắng gắt quá không thể nào chịu nổi. Địa hình đó càng lên cao nắng càng gắt.
Sau ngày đầu tiên thê thảm quá thì chị Gin đã đề xuất thêm một checkpoint nữa ở km thứ 13 nhờ vậy mà những ngày sau mọi người chạy ổn định hơn.




Checkpoint thứ 2 là tại nhà của một người dân. Checkpoint đó chuyên cung cấp trái cây, nước và real food. Real food ở đây là cháo, mì và những thứ liên quan tới carb. Những món bỏ vô miệng húp sụp cái là có thể đi tiếp.



Sau 200miles anh cảm thấy cơ thể mình thế nào? (cả khía cạnh vật lý và tinh thần)
Về mặt vật lý:
Nó bình thường! Nó bình thường thật sự! Nó bình thường tới mức độ mà mình chạy về mọi người nói tỉnh queo như mới chạy 21km về. Chân cẳng ngoài những phần bị blister thôi thì còn lại xương, cơ, khớp hoàn toàn bình thường!


Về mặt tinh thần:
Quá thoải mái! Khi thấy tất cả những người bạn của mình sau 2 đến 4 ngày đều hoàn thành cự ly họ đề ra thì anh biết tất cả các công sức của mình đã trở thành hiện thực và anh đã giữ đúng lời hứa, lời cảm ơn tới những nhà tài trợ.

Cân nặng của anh trước và sau khi chạy 200 miles?
Sụt 5kg! Có hình nè.




Anh có thể chia sẻ thêm về kế hoạch dinh dưỡng (nutrition plan) cho người chạy ultra trail được không?
Đó là thứ anh phải trải qua rất nhiều lần thất bại mới đúc kết được kế hoạch dinh dưỡng cho bản thân. Và ngay cả cái thử thách này cũng là một thất bại của anh về nutrition plan trong ngày đầu. Ngày thứ 2 đỡ hơn một chút và tới ngày 3, ngày 4 anh mới chiêm nghiệm được.


Đây là chia sẻ của anh cho những ai sẽ chạy VMM 100Miles. Phải biết ngủ nghỉ. Hạn chế ăn gel. Tập trung ăn real food (cháo, soup, mì, các loại hạt), mình phải để cơ thể mình hoạt động như ngày bình thường. Không nên ép cơ thể ăn những loại đồ ăn hấp thụ nhanh được đóng gói.


Sau 24 tiếng, cơ thể mình sẽ từ chối hấp thụ gel, triệu chứng dễ gặp là mắc ói. Tới checkpoint ăn real food nhiều vô để nạp năng lượng cho quãng đường dài. Đừng tiếc 10-15 phút ở checkpoint vì càng về sau cơ thể rất là đuối.


Phải nạp nhiều real food và năng lượng trước khi trời tối. Khi càng về đêm trời càng lạnh, cơ thể mình càng đốt năng lượng nhiều hơn cho việc giữ nhiệt.




Khi buồn ngủ, hãy cứ ngủ đừng tiếc 15-20 phút, vì càng về sau cơ thể càng cần thời gian để nghỉ ngơi. Giữ cơ thể hoạt động theo như thói quen hàng ngày. Đừng ép nó. 100Miles là chuyện khác, chuyện cực kì khác. Mọi người có thể nghĩ 160km = 100km + 60km, hoàn thành 100km rồi thêm 60km nữa thôi là xong. Nhưng không, cơ thể không hoạt động theo cách đó. Thêm 30km cơ thể sẽ khác, thêm 60km cơ thể càng khác.

Trong quá khứ, anh đã tham gia cự ly dài nhất là bao nhiêu và thành tích?
Giải CM6 150km Thailand 2019, elevation gain là 8000m. Thành tích của anh là 36 tiếng 56 phút 37 giây.
Anh xếp thứ 28/94 người finished, có 97 người DNF. Anh cũng là người Việt Nam duy nhất tham gia giải đó.



Anh có dự định tham gia các giải 100miles, 200 miles đâu đó trên thế giới không?
Thiệt ra anh đang kẹt 3 cái bib của các giải khu vực Đông Nam Á.
- Thailand UTMB by UTMB 100Miles
- Rinjani 119 Km Indonesia. Giải khó nhất Đông Nam Á, anh đang có dự định up lên 100Miles. Anh đang muốn thử sức mình vì giải đó là khó nhất châu Á luôn chứ không chỉ Đông Nam Á. Chưa người Việt Nam nào hoàn thành dù ở cự ly thấp nhất.
- Ultra Panoramic "The Shadow 200miles" ở Thái Lan.


À còn VMM 100Miles nữa nếu năm nay được tổ chức. Mặc dù anh đã hoàn thành 200Miles với RELEASE THE BEAST rồi nhưng anh vẫn muốn hoàn thành một cuộc đua 200Miles chính thức.


Vì với 200 Miles vừa rồi đúng ra là 15 lần chạy quanh loop 21km cộng với sự support của mọi người rất nhiều. Nó khác với việc tham dự một cuộc đua chính thức khi địa hình mình không nắm được khi các checkpoint không đồng đều, yếu tố thời tiết cực đoan, việc tính toán đồ ăn, phụ kiện phải rất cẩn thận. Chưa kể mình là người nước ngoài họ sẽ không ưu tiên support ai. Trong khi ở đâu mình có những người bạn, còn bên kia thì chỉ có một mình mình.


Vậy 200Miles sẽ là giới hạn cuối cùng của anh?
Anh không nghĩ đây là giải 200Miles cuối cùng của anh.
Anh nghiện một cái cảm giác trên đường chạy, mặc dù anh rất ghét chạy bộ.


Không biết em biết cảm giác vỡ oà khi mình nhớ lại được một kí ức mà đôi khi em mơ hồ trong tâm trí? Cả những kí ức khi mình nhỏ xíu 2 tuổi, 3 tuổi mình không nhớ. Nhưng mà đôi khi trong hành trình chạy ultra trail anh bỗng nhiên thấy mọi thứ rất rõ ràng. Giống như em tìm lại được món đồ chơi mình yêu thích bị lạc trong một bãi rác lớn.


Cảm xúc đó thực sự vỡ oà.

Một điều nữa, anh muốn là một động lực cho những người bạn của anh. Những người là hoạ sĩ, những người trong lĩnh vực nghệ thuật. Thay vì giành toàn bộ thời gian trên bàn vẽ hãy tập thêm một môn thể thao nào đó. Có thể họ không nhận ra nhưng khi họ tạm gác lại công việc và đứng dậy vận động, họ sẽ tìm được những chất liệu cho công việc thiết kế sáng tạo. Ý tưởng đến rất bất ngờ mà đôi khi họ không tìm ra được nếu cứ tiếp tục gắn mình chặt bên bàn làm việc.

Em biết anh là người đã có gia đình và cả con nhỏ. Vậy gia đình anh có truyền nguồn động lực gì cho anh không?



Vợ anh rất ghét anh chạy ultra! Vợ anh cực ghét anh chạy ultra!

Lý do vì anh không chạy ultra cư ly ngắn (55km, 70km) anh toàn đăng kí cự ly dài và siêu dài. Thì em thấy ảnh đó, anh sụt 5kg sau khi chạy 200 miles vừa qua. Anh hốc hác quá nhiều sau mỗi giải ultra nên cô ấy thấy xót.

Cho nên vợ anh không muốn anh chơi ultra, nhưng vợ anh cũng không cấm anh vì cả 2 đều yêu thể thao. Với cả vợ anh ghét cảm giác bị lo lắng, cực kì lo lắng khi ngồi nhà đợi một người thân 3-4 ngày không biết một thông tin gì (đặc biệt sau những tai nạn ultra trail trên thế giới trong năm 2021 vừa qua).

Khi vợ anh nghe hoàn thành RELEASE THE BEAST 200Miles, vợ anh chỉ nói: 
“Từ trước tới giờ vợ không coi chồng là con người, chưa bao giờ vợ coi chồng là con người!”

Gần đây, được biết đến với vai trò Marketing Manager cho COROS Vietnam. Vậy thử thách này có phải là một mục tiêu marketing của Coros không?



Thử thách này cũng là một mục tiêu marketing của Coros.

Vì Coros là một thương hiệu trẻ và anh luôn nói với Coros rằng sẽ không có bất kì một chiến dịch quảng cáo nào bằng những tracklog cụ thể trong lĩnh vực này.

Khi bạn không bước ra, bạn không tìm kiếm những giới hạn và thử thách bản thân thì tất cả những hình ảnh quảng cáo, những thông số đều vô nghĩa. Không nói quá nhiều, không màu mè hoa mỹ tất cả phải chứng minh bằng tracklog, tất cả phải chứng minh bằng hành động.

Anh cũng mong muốn bằng sự cố gắng của bản thân anh để cho cộng đồng thấy rằng: Những người làm việc trong Coros đều là những vận động viên thực thụ và có những insight tốt nhất cho người dùng.

Câu hỏi cuối cùng: Em thấy anh và những người trong cộng đồng người dùng Coros Việt Nam hay có những thử thách “điên khùng”. Do mọi người nhiễm "bệnh" từ nhau?
Có lẽ mọi người muốn test thử pin cơ thể hay là pin của Coros trâu hơn thôi em ạ! :))))


Những tracklog khủng là điều "dễ" thấy trong Cộng đồng người dùng Coros Việt Nam

Cảm ơn anh Thịnh đã dành thời gian cùng EBR.
Cảm ơn Coros Việt Nam đã hỗ trợ liên hệ với anh Thịnh.
Chúc anh Thịnh và những người bạn tiếp tục hoàn thành những thử thách THẢ CHÓ mới trong tương lai.

“NO HUMAN IS LIMITED”

_______
Team Early Bird Running | Mới Chạy Bộ
Nghiên cứu của chúng tôi tổng hợp và phân tích từ nhiều nguồn thông tin, mang đến những thông tin hữu ích cho cộng đồng chạy bộ. Mọi vấn đề liên quan tới bản quyền, quyền cá nhân, sử dụng thương mại vui lòng liên hệ: moichaybo@gmail.com